PHP Nâng Cao

Lập trình hướng đối tượng: Cú pháp cơ bản

PHP Nâng Cao – Bài đầu tiên chúng ta đã tìm hiểu Lập trình hướng đối tượng là gì?. Tiếp bài viết này chúng ta sẽ tìm hiểu tiếp các cú pháp cơ bản trong lập trình hướng đối tượng …

PHP Nâng Cao – Bài đầu tiên chúng ta đã tìm hiểu Lập trình hướng đối tượng là gì?. Tiếp bài viết này chúng ta sẽ tìm hiểu tiếp các cú pháp cơ bản trong lập trình hướng đối tượng PHP.

1. Khai báo lớp và thể hiện của lớp trong PHP

Như chúng ta đã biết, một lớp bao gồm các kiểu thuộc tính và phương thức. Trong PHP5, chúng ta khai báo một lớp với cú pháp như sau.

Sau tạo ra class, bạn có thể khởi tạo và lưu trữ chúng trong một biến bằng cách sử dụng từ khóa new.

Để xem nội dung của class, bạn sử dụng hàm var_dump()

2. Định nghĩa thuộc tính của Class

Để thêm dữ liệu vào một class, người ta sử dụng thuộc tính, hoặc một biến riêng biệt nào đó. Chúng hoạt động tương tự như các biến thông thường, chỉ khác một điều là chúng đang liên kết với object và vì thế để có thể truy cập và sử dụng được chúng ta phải thông qua object hay nói cách khác là sử dụng object.

Để thêm một thuộc tính vào MyClass, bạn thêm đoạn mã sau vào script của bạn

Từ khóa public xác định tầm vực của thuộc tính. Tiếp đó, tên của thuộc tính được đặt đúng theo chuẩn cú pháp đặt tên cho biến, và một giá trị đã được gán cho nó (mặc dù thuộc tính của class không nhất thiết phải có giá trị ban đầu). Tuy nhiên chúng ta sẽ tìm hiểu về chúng ở các phần sau.

Để đọc thuộc tính này và xuất chúng ra trình duyệt, chúng ta sẽ phải tham chiếu chúng thông qua các object.

Nếu chúng ta không khai báo object, chương trình sẽ không thể xác định được thuộc tính đó thuộc object nào (vì hiểu 1 cách đơn giản object là đại diện cho class). Sử dụng dấu mũi tên (->) là một cấu trúc của Hướng Đối Tượng, để một object có thể truy cập được nội dung của thuộc tính và phương thức trong class.

3. Định nghĩa Phương thức của Class

Phương thức là các hàm riêng biệt của class. Các action riêng lẻ, mà một object sẽ thực thi, thì được định nghĩa bên trong class như là các phương thức.

Ví dụ, để tạo ra các phương thức có khả năng thiết lập và trả về giá trị của thuộc tính$prop1, ta thêm đoạn mã như sau.

Chú ý: Hướng Đối Tượng cho phép các object tự tham chiếu chính nó (tham chiếu bên trong class) bằng cách sử dụng biến $this. Khi làm việc bên trong 1 phương thức, sử dụng $this cũng giống như cách bạn sử dụng object name bên ngoài class.

Để sử dụng các phương thức này, việc gọi chúng cũng tương tự như sử dụng các hàm thông thường, nhưng chúng ta phải thông qua object để tham chiếu đến chúng. Echo thuộc tính từMyClass, thay đổi giá trị của nó, và echo nó một lần nữa để xem sự thay đổi.

Sức mạnh của Hướng Đối Tượng càng bộc lộ rõ khi chúng ta sử dụng cùng một class cho nhiều trượng hợp.

Như bạn có thể thấy, Hướng Đối Tượng giữ các object như các thực thể riêng biệt, nhờ đó làm cho việc tách mã lệnh thành các phần nhỏ khác nhau mà vẫn giữ được mối liên hệ nhất định giữa chúng một cách dễ dàng.

Thẻ:, , , ,
comments powered by Disqus
Powered by HTH Company